Home » Chương 18: Gây xích mích

Chương 18: Gây xích mích

Người tới là tiểu thư Uy Xa hầu phủ, Tăng Minh Nguyệt, Bạch Mộc Cận nhớ, kiếp trước Tăng Minh Nguyệt rất thân cận với Bạch Vân Hề, chỉ là về sau nha đầu này lại bị Bạch Vân Hề lợi dụng, đoạt đi vị hôn phu sắp chỉ hôn cho nàng, Phượng Tử Hàm.

Phượng Tử Hàm là thế tử Sở quận vương, sinh ra phong thần tuấn lãng, khí độ bất phàm, tiền đồ vô lượng, gia thế lại tốt, là bảo vật trong lòng rất nhiều khuê nữ.

Bạch Vân Hề tự nhiên cũng không ngoại lệ, nhưng Tăng Minh Nguyệt là con dâu mà Sở quận vương phi mong muốn, hai nhà thậm chí đã trao đổi thiếp canh, chuẩn bị chính thức gặp nhau để định ngày. Không ngờ, Bạch Vân Hề lại tiên hạ thủ vi cường, ám độ trần thương cùng Phượng Tử Hàm, nương nhờ ánh sáng của Tăng Minh Nguyệt mà quyến rũ Phượng Tử Hàm đến mê muội.

Cuối cùng, Phượng Tử Hàm vì ả mà không tiếc mua một đạo sĩ dỏm, nói Tăng Minh Nguyệt thành mệnh khắc phu khiến Sở quận vương phi lùi cửa hôn nhân này.

Chuyện này nguyên bản rất ít người biết đến, nhưng Bạch Vân Hề vì để thuận lợi gả nhập vào Sở quận vương phủ mà len lén đem chuyện này truyền khắp kinh đô. Kết quả của Tăng Minh Nguyệt cũng dễ dàng nghĩ ra được, mặc dù về sau hầu phủ mời người ra mặt hóa giải nhưng cũng không có hiệu quả.

Về sau, Bạch Vân Hề cùng Phượng Tử Hàm nghị thân, Tăng Minh Nguyệt còn náo lớn một trận tại phủ quốc công. Cuối cùng bị Phượng Tử Hàm nhục nhã một trận, Bạch Vân Hề thì giả vờ nhu nhược vô tội, Tăng Minh Nguyệt tức giận đến hộc máu.

Hầu phủ chỉ có thể gả Tăng Minh Nguyệt tít tận Giang Nam xa xôi, hơn nữa phu gia cũng không hề hiển hách. Vốn Tăng Minh Nguyệt dù không lấy Phượng Tử Hàm cũng sẽ có nhân duyên tốt, vậy mà lại bị Bạch Vân Hề phá hủy.

Nhìn tiểu cô nương hoàn toàn không biết gì cả, nhiệt tình chu đáo với Bạch Vân Hề, Bạch Mộc Cận âm thầm lắc đầu ở trong lòng, các nàng đều từng là đồ ngốc.

“Cũng được, Minh Nguyệt, con mang theo hai vị tiểu thư đến hậu viên chơi đi. Ở cùng đám đại nhân như chúng ta khẳng định các con không được tự nhiên!” Hà thị cười híp mắt, đuổi ba nhau đầu rời đi, để các nàng đi đến hậu viên. Như vậy thì hai nhi tử của bà mới có cơ hội tiếp xúc, Bạch Mộc Cận này, cực kỳ hợp tâm ý của bà.

Ba người cung kính xin lỗi các vị trưởng bối mới ly khai, vừa ra khỏi phòng khách, Bạch Vân Hề liền mang vẻ mặt ủy khuất nhìn Tăng Minh Nguyệt, còn tác dụng hơn hẳn tươi cười: “Minh Nguyệt tỷ tỷ, ta rất nhớ ngươi nga… Ngươi không biết, ta thật rất đáng thương!”

“Sao lại đáng thương? Mau nói với ta, ai khi dễ ngươi, ta giáo huấn chúng cho ngươi!” Tăng Minh Nguyệt là người thẳng tính, đối đãi với người mình thích đều là trực lai trực vãng, cực kỳ bảo vệ.

Bạch Vân Hề mang bộ dáng như bị ủy khuất cực kỳ, len lén liếc Bạch Mộc Cận một cái, sau đó khiếp đảm nói: “Không có gì đâu, đều đã qua, không đề cập đến cũng được!”

Thế nhưng cái liếc vừa rồi đã hoàn toàn nói cho Tăng Minh Nguyệt là ai khi dễ. Tăng Minh Nguyệt đưa mắt nhìn Bạch Mộc Cận một chút, lại một vị tỷ tỷ đoan trang lại xinh đẹp, nụ cười thản nhiên trên gương mặt, nhìn không giống như người sẽ bắt nạt người khác a.

Chỉ là nàng cảm thấy, nếu Bạch Vân đã như thế thì hẳn là vị tỷ tỷ này cũng có làm cái gì đó, cho nên ấn tượng về Bạch Mộc Cận giảm xuống nhiều.

Bạch Mộc Cận cười thân mật với Tăng Minh Nguyệt, nói: “Vị này nhất định là Tăng tiểu thư mà Vân Hề muội muội thường xuyên nhắc đến đi? Quả nhiên là người minh diễm động lòng, không hổ là tiểu thư chính thê của Uy Xa hầu phủ, toàn thân khí phái, quả nhiên bất phàm!”

Tăng Minh Nguyệt đang muốn làm Bạch Mộc Cận mất mặt, nhưng người ta khen nàng như vậy, tục ngữ nói không đánh người đang cười, nàng liền cười cười ngại ngùng, nói: “Tỷ tỷ khen trật rồi, không biết phải xưng hô tỷ tỷ như thế nào?”

“Chẳng lẽ Vân Hề chưa từng đề cập đến ta sao? Thật là, ngay cả bằng hữu tốt của mình mà cũng giấu giếm nữa, ta là trưởng tỷ của Vân Hề, Bạch Mộc Cận!” Bạch Mộc Cận làm như hơi kinh ngạc.

Tăng Minh Nguyệt lập tức nghi ngờ liếc Bạch Vân Hề, sau đó nói: “Vân Hề có nói rồi, chỉ là… không ngờ tỷ tỷ lại đẹp như vậy.”

Lời này đương nhiên là nói cho Bạch Mộc Cận biết, Bạch Vân Hề lúc nói tới nàng chính là nói lời không tốt. Cái gì mà tính tình nhu nhược, nhát như chuột, chất phác khô khan, hoàn toàn không giống như vị tỷ tỷ trước mặt, đoan trang đúng mực, tươi cười mỹ lệ lại thân thiệt.

Cho nên nàng mới không liên hệ với đại tiểu thư Bạch gia trong lời đồn, còn tưởng là thân thích gì đó của Bạch Vân Hề. Trong lòng Tăng Minh Nguyệt bắt đầu hoài nghi những lời nói của Bạch Vân Hề mấy phần.

Bạch Vân Hề thầm hận trong lòng, Bạch Mộc Cận này, vậy mà đi ly gian quan hệ giữa nàng với Tăng Minh Nguyệt, vội vàng mở miệng giải thích: “Tỷ tỷ, Minh Nguyệt là bằng hữu tốt nhất của ta. Ta làm sao có chuyện muốn gạt nàng, ngươi đừng có gây ly gián, tạo xích mích. Lần trước cũng tại ngươi mà ta bị tổ mẫu phạt!”

Lời vừa nói ra, Tăng Minh Nguyệt lập tức nhíu mày, hóa ra tỷ tỷ của Bạch Vân Hề lại là loại người này a, nàng lập tức nhìn Bạch Mộc Cận với ánh mắt tràn ngập địch ý.
Chia sẻ truyện với mọi người :
 
Copyright © 2015 Độc Tiếu